
作词 : Bùi Danh Tùng
作曲 : Bùi Danh Tùng
Mọi thứ thay đổi quá nhanh
Hai năm anh chọn đi theo
Con đường này
Chưa một lần nhá phanh
Anh vẫn đang bận trốn chạy
Những nỗi sợ ở trong sâu thẳm
Anh nhớ mùa hoa đồng nội
Nụ cười của mẹ và màu lá xanh
Mọi thứ thay đổi quá nhanh mẹ à
Con biết là con còn hư
Và con cũng không hay nghe lời mẹ
Thời gian là thứ đáng sợ
Không biết mẹ có thấy chóng vánh
Khi thấy những sợi tóc bạc
Thay thế cho màu tóc xanh
Mọi thứ thay đổi quá nhanh chị à
Tùng biết là chị cũng rất buồn
Khi gia đình mình như vậy
Chị có nhớ những ngày bé
Though we used to fight
Chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng
Như là người mẹ thứ hai
Mọi thứ thay đổi quá nhanh bố ơi
Đã được một năm
Từ lần cuối bố con nói chuyện
Con biết bố biết bố sai
Vì những gì mà bố đã làm
Nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật
Vì bố dạy con
Không được tham lam mà
Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à
Ta đã không nói chuyện
Cũng được hai năm
Nhưng giờ xung quanh em là
Những tiếng cười
Những người bạn thật sự thương em và
Một người nắm tay em đến cuối
Và có thể khi em già
Và người đấy không phải là anh
Anh cũng vui khi em nhận ra
Người đấy chưa bao giờ là anh
Anh quá trẻ con để yêu
Anh lao vào những thứ siêu nhanh
Ai yêu anh rồi sẽ ghét
Bởi vì anh ghét những người yêu anh
Tại sao cuộc sống lại buồn
Qua lăng kính của người trưởng thành
Tại sao mà khi ta lớn
Ta chỉ muốn được làm trẻ ranh
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội
Như đứa trẻ sau xe của bố
Xôi Bà Thảo thị xiên nướng
Ngồi phố cổ uống trà chanh
Đi một vòng Hà Nội với anh
Một vòng để nàng nhận ra là
Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười
Về những ngày tháng hồi ta còn rảnh
Có lẽ ta đã kết thúc
Vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh
Bố ơi
Có lẽ con và bố thì cũng rất giống
Giống trong việc giỏi phá
Và giống trong việc giỏi làm thất vọng
Giống trong việc ái kỷ
Và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình
Biết nhìn xa trông rộng
Nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong
Con mong là con sẽ lớn
Và rồi con sẽ trưởng thành
Và lúc đó nếu chưa quá muộn
Thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện
Về những ước mơ về những hối hận
Và có thể là lời xin lỗi
Nói câu này trớ trêu
Nhưng con mong bố con mình còn duyên
Mẹ à
Có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống
Giống trong cả cách nghĩ cách sống
Cho dù có lúc bất đồng
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao
Để tự làm mình thất vọng
Con biết mẹ đang rất gồng
Vì công việc vẫn còn đang chất chồng
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ
Sao mẹ nhẹ nhàng với con
Mẹ vẫn dạy con phải thương người
Nên điều đấy dễ dàng với con
Xuân hạ thu đông
Rồi lần nữa lại chớm xuân
Tuổi già của mẹ đang đến
Con chỉ mong
Thành công con đến sớm hơn
Mọi thứ thay đổi quá nhanh Tùng ơi
Tao cảm ơn mày
Vì đã yêu âm nhạc như này Tùng ơi
Tao cảm ơn mày
Vì đã luôn cố gắng mỗi ngày Tùng ơi
Cảm ơn mày có móng tay nhọn
Vì vỏ quýt dày Tùng ơi
Vì Tùng ơi vì Tùng ơi vì Tùng ơi
Tao biết mày cố rất nhiều
Để có được ngày hôm nay Tùng ơi
Tao biết là mày kiên nhẫn
Vì nó không xảy ra ngay Tùng ơi
Nhưng tao biết là dù phải chết
Thì mày vẫn luôn hăng say Tùng ơi
Và có lẽ là điều tệ nhất
Không phải là chết
Và đó là trước khi chết
Tao nhận ra tao chưa bao giờ sống
Và đó là lúc nhận ra
Cả đời người sắp đổ thành sông
Và đó là lúc nhận ra
Nếu cố hơn nữa thì đã thành công
Và tao không biết là ai muốn thế
Nhưng tao thì không
Tao muốn quyết định số phận của mình
Không trôi như bao ni lông
Tao có một vài anh em
Với những hoài bão ở Phạm Huy Thông
Và xe tôi bơm đầy xăng
Và ghế sau trống này bạn đi không